Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2011

Những bài thuyết trình giới thiệu sản phẩm đáng nhớ của Steve Jobs

Trong lịch sử hình thành của Apple, cứ mối lần Steve Jobs bước lên sân khấu là mọi người lại lặng đi vì họ biết rằng ông đang chuẩn bị vén bức màn bí ẩn để giới thiệu một điều gì đó vĩ đại. Mỗi lần như thế là một sản phẩm mới của Apple ra đời và tất cả đều có khả năng lay động lòng người và xoay chuyển cả ngành công nghiệp mà nó tham gia.

Giới thiệu chiếc máy Macintosh đầu tiên năm 1984


Steve Jobs demos Apple Macintosh, 1984Vào tháng 1 năm 1984, Steve Jobs đã giới thiệu chiếc máy Apple Macintosh đầu tiên trước 3000 khán giả. Andy Hertzfeld đã ghi nhận khoảnh khắc đó như sau:
Đám đông cuồng loạn khi bản demo hoàn thành. Steve có nụ cười rộng mở nhất mà tôi từng thấy trên khuôn mặt của ông ý. Hẳn nhiên ông đang cố gắng kiềm chế những giọt nước mắt khi ông bị choáng ngợp bởi khoảnh khắc đó. Những tiếng vỗ tay hoan nghênh nhiệt liệt vẫn mãi không dứt trong suốt 5 phút, cho đến khi ông làm dịu đám đông xuống.
Chiếc máy tính này đã đi vào lịch sử như là chiếc máy tính cá nhân đầu tiên thành công về mặt thương mại với chuột và giao diện đồ họa.

Giới thiệu chiếc iMac đầu tiên năm 1998



Apple Music Event 2001-The First Ever iPod IntroductionCũng trong năm 2001, Steve Jobs cho ra mắt iPod. Chỉ 2 phút rưỡi để khái quát tất cả vấn đề của ngành công nghiệp âm nhạc số để rồi dẫn dắt người nghe vào thiết bị nghe nhạc làm thay đổi toàn bộ cả nền công nghiệp này. Rõ ràng iPod không phải là chiếc máy nghe nhạc đầu tiên, nhưng lại là chiếc máy nghe nhạc thành công nhất từ trước đến giờ. Để làm được điều này, ngoài việc giải quyết những vấn đề tồn đọng của những chiếc máy nghe nhạc trên thị trường, Apple còn làm được nhiều hơn thế. Lần đầu tiên người yêu thích âm nhạc không còn phải mua nguyên 1 chiếc CD mà có thể chỉ mua 1 bài hát ưa thích trên iTunes với giá 99 cents và ngay lập tức bài hát có thể được đồng bộ vào iPod thông qua 1 chuẩn giao tiếp mới do Apple phát minh: Firewire. Firewire giúp tăng tốc độ truyền tải nhạc vào thiết bị nhanh hơn, thay vì phải đợi hàng tiếng đồng hồ chỉ để copy nhạc qua chuẩn USB 1.0 tại thời điểm đó. Thiết bị – Nội dung – Và cách truyền tải, phân phối, 3 điều này về sau cũng là cốt lõi cho sự thành công của iPhone.

Giới thiệu iPod nano năm 2005

Những mẫu sản phẩm iPod trước đó để chứa hàng nghìn bài hát đều phải dùng ổ cứng. Tuy nhiên ổ cứng cũng là một nhược điểm khi các mẫu thiết kế của Apple phải cân nhắc đến việc ổn định và độ bền khi sử dụng iPod lúc di chuyển. Vào thời điểm 1 chiếc USB phổ biến chỉ có vài trăm MB đến 1GB thì việc tồn tại một chiếc máy nghe nhạc nhỏ gọn, 4GB dung lượng, màn hình màu và không còn phải lo nghĩ đến chuyện “quăng quật” nữa thật là đáng kinh ngạc.

Giới thiệu iPhone năm 2007

Tin đồn về việc Apple làm điện thoại đã có từ lâu nhưng đến tận năm 2007, Apple mới thật sự “sáng tạo lại” chiếc máy điện thoại. iPhone đã làm cho hàng năm trời phát triển Smart Phone của các công ty công nghệ khác vứt vào xọt rác. Họ buộc lòng phải đập đi và làm lại tất cả để theo những chuẩn mực mới mà Steve Jobs và các cộng sự đã tạo ra. Hơn tất cả, App Store mở màn cho 1 kỷ nguyên phân phối phần mềm theo 1 chuẩn mực mới. Apple đã biến iPhone và iOS thành nền tảng hấp dẫn nhất cho những nhà phát triển từ trước đến giờ.

Giới thiệu Macbook Air năm 2008

Đã từng có rất nhiều nỗ lực làm máy tính bảng nhưng đều thất bại và không được thị trường đón nhận. Tất cả đã thay đổi khi Apple bước lên dẫn đầu cuộc chiến. “Bất thường” “Tuyệt vời đến mức không thể tin được.” “Một giấc mơ” là những từ Jobs mô tả về iPad. Tự mở ra một cuộc chơi riêng và dẫn dắt cả thị trường chạy theo. Apple đã tự khẳng định vị thế của mình với 90% thị phần máy tính bảng cho đến thời điểm này.

Giới thiệu iCloud năm 2011



iCloud là chiến lược tích hợp và đồng bộ hóa tất cả dữ liệu trên các thiết bị của Apple sử dụng công nghệ điện toán đám mây. Ranh giới giữa các không gian cố định, di động, không gian giải trí và làm việc sẽ dần bị xóa nhòa khi tất dữ liệu đều có thể truy xuất mọi lúc, mọi nơi trên mọi thiết bị. iCloud sẽ chính thức ra mắt vào 12 tháng 10 tới.
Steve Jobs không chỉ là một người có tầm nhìn rộng mở, có sức sáng tạo phi thường mà còn là bậc thầy trên sân khấu. Khán giả luôn bị lôi cuốn và chăm chú nuốt từng lời của Steve mỗi khi ông bước lên. Nghệ thuật kể chuyện bằng lời nói, hình ảnh và bằng chính những gì ông cùng cộng sự làm được đã đưa đẩy không biết bao nhiêu người “lạc lối” vào thế giới của Apple, thế giới của những sản phẩm đẹp, mang lại trải nghiệm tuyệt vời khó có thể nào quên. Vì sao lại là “trái táo cắn dở”? Vì đó là khi bạn đã cắn một miếng, nó ngon đến mức bạn sẽ muốn cắn miếng thứ hai và cắn tiếp miếng nữa…cứ thế mãi…
Theo Góc nhìn

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

Steve Jobs kể về cuộc đời và cái chết trong diễn văn bất hủ

Steve Jobs Stanford Commencement Speech 2005

Những lời phát biểu tại lễ tốt nghiệp ở Đại học Stanford năm 2005 về thân thế, sự nghiệp, tình yêu và sự mất mát của Steve Jobs trở thành một trong những bài diễn văn để đời và đáng nhớ nhất trong lịch sử nhân loại.
>Huyền thoại Steve Jobs qua đời ở tuổi 56 / Cộng đồng iFan sững sờ trước tin Steve Jobs ra đi / Video tưởng niệm Steve Jobs

Steve Jobs đã qua đời vào sáng 5/10/2011, khiến cả thế giới sửng sốt và tiếc nuối. Ông là người kín tiếng, gần như không bao giờ nói về đời tư và cuộc trò chuyện cởi mở nhất có lẽ là bài phát biểu dưới đây:
Steve Jobs - biểu tượng công nghệ của thế giới.
Steve Jobs - một biểu tượng công nghệ của thế giới. Ảnh: Apple.
"Tôi rất vinh dự có mặt trong lễ trao bằng tốt nghiệp của các bạn hôm nay tại một trong những trường đại học uy tín nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng đại học. Phải thú nhận đây là lần tôi tiếp cận gần nhất với một buổi tốt nghiệp. Tôi muốn kể cho các bạn ba câu chuyện về cuộc đời tôi. Không có gì nhiều nhặn. Chỉ là ba câu chuyện.

Chuyện thứ nhất là về việc kết nối các dấu chấm (kết nối các sự kiện)

Tôi bỏ trường Reed College ngay sau 6 tháng đầu, nhưng sau đó lại đăng ký học thêm 18 tháng nữa trước khi thực sự rời trường. Vậy, vì sao tôi bỏ học?
Mọi chuyện như đã định sẵn từ trước khi tôi sinh ra. Mẹ đẻ tôi là một sinh viên, bà chưa kết hôn và quyết định gửi tôi làm con nuôi. Bà nghĩ rằng tôi cần được nuôi dưỡng bởi những người đã tốt nghiệp đại học nên sắp đặt để trao tôi cho một vợ chồng luật sư ngay trong ngày sinh. Tuy nhiên, mọi chuyện thay đổi vào phút chót bởi họ muốn nhận một bé gái hơn là tôi.
Vì thế, cha mẹ nuôi của tôi, khi đó đang nằm trong danh sách xếp hàng, đã nhận được một cú điện thoại vào nửa đêm rằng: "Chúng tôi có một đứa con trai không mong đợi, ông bà có muốn chăm sóc nó không?" và họ trả lời: "Tất nhiên rồi". Mẹ đẻ tôi sau đó phát hiện ra mẹ nuôi tôi chưa bao giờ tốt nghiệp đại học còn cha tôi thậm chí chưa tốt nghiệp phổ thông trung học. Bà từ chối ký vào giấy tờ trao nhận và chỉ đồng ý vài tháng sau đó khi bố mẹ hứa rằng ngày nào đó tôi sẽ vào đại học.
Sau đó 17 năm, tôi thực sự đã vào đại học. Nhưng tôi ngây thơ chọn ngôi trường đắt đỏ gần như Đại học Stanford vậy. Toàn bộ số tiền tiết kiệm của bố mẹ tôi phải dồn vào trả học phí cho tôi. Sau 6 tháng, tôi thấy việc đó không hề hiệu quả. Tôi không có ý niệm về những gì muốn làm trong cuộc đời mình và cũng không hiểu trường đại học sẽ giúp tôi nhận ra điều đó như thế nào. Tại đó, tôi tiêu hết tiền mà cha mẹ tiết kiệm cả đời. Vì vậy tôi ra đi với niềm tin rằng mọi việc rồi sẽ ổn cả. Đó là khoảnh khắc đáng sợ, nhưng khi nhìn lại, đấy lại là một trong những quyết định sáng suốt nhất của tôi. Tôi bắt đầu bỏ những môn học bắt buộc mà tôi không thấy hứng thú và chỉ đăng ký học môn tôi quan tâm.
Tôi không có suất trong ký túc, nên tôi ngủ trên sàn nhà của bạn bè, đem đổi vỏ chai nước ngọt lấy 5 cent để mua đồ ăn và đi bộ vài km vào tối chủ nhật để có một bữa ăn ngon mỗi tuần tại trại Hare Krishna. Những gì tôi muốn nói là sau này tôi nhận ra việc cố gắng theo đuổi niềm đam mê và thỏa mãn sự tò mò của mình là vô giá.
Tôi sẽ kể cho các bạn một ví dụ: Đại học Reed khi đó có lẽ là trường tốt nhất dạy về nghệ thuật viết chữ đẹp ở Mỹ. Khắp khuôn viên là các tấm áp-phích, tranh vẽ với những dòng chữ viết tay tuyệt đep. Vì tôi đã bỏ học, tôi quyết định chỉ đăng ký vào lớp dạy viết chữ để tìm hiểu họ làm điều đó thế nào. Tôi học cách biến hóa với nét bút, về khoảng cách giữa các chữ, về nét nghiêng, nét đậm. Đây là môn học nghệ thuật và mang tính lịch sử mà khoa học không thể nắm bắt được và tôi thấy nó thật kỳ diệu.
Những thứ này khi đó dường như chẳng có chút ứng dụng thực tế nào trong cuộc đời tôi. Nhưng 10 năm sau, khi chúng tôi thiết kế máy Macintosh, mọi thứ như trở lại trong tôi. Và chúng tôi đưa nó vào trong Mac. Đó là máy tính đầu tiên có các font chữ đẹp. Nếu tôi không bỏ học chỉ để theo một khóa duy nhất đó, máy Mac sẽ không bao giờ được trang bị nhiều kiểu chữ hoặc có được sự cân xứng về khoảng cách các chữ như vậy (sau này Windows đã sao chép lại). Nếu tôi không bỏ học, tôi có lẽ sẽ không bao giờ tham gia lớp nghệ thuật viết chữ và máy tính có lẽ không có được hệ thống chữ phong phú như hiện nay.
Tất nhiên, chúng ta không thể kết nối các dấu ấn tương lai, bạn chỉ có thể móc nối chúng khi nhìn lại quá khứ. Vậy hãy tin rằng các dấu chấm, các sự kiện trong cuộc đời bạn về mặt này hay mặt khác sẽ ảnh hưởng đến tương lai của bạn. Bạn phải có niềm tin vào một thứ gì đó - sự can đảm, số phận, cuộc đời, định mệnh hay bất cứ điều gì - cách nghĩ đó đã tạo nên những sự khác biệt trong cuộc đời tôi.

Câu chuyện thứ hai là về tình yêu và sự mất mát

Tôi may mắn khi đã nhận ra những gì tôi yêu quý ngay từ khi còn trẻ. Woz (Steve Wozniak) cùng tôi sáng lập Apple tại garage của bố mẹ khi tôi mới 20 tuổi. Chúng tôi làm việc miệt mài trong 10 năm và phát triển từ một cái nhà xe thành một công ty trị giá 2 tỷ USD với 4.000 nhân viên. Chúng tôi cho ra đời thành quả sáng tạo - Macintosh - khi tôi mới bước sang tuổi 30.
Sau đó, tôi bị sa thải. Sao bạn lại có thể bị sa thải tại ngay công ty mà bạn lập ra? Apple đã thuê một người mà tôi nghĩ là đủ tài năng để điều hành công ty với mình và năm đầu tiên, mọi thứ đã diễn ra tốt đẹp. Nhưng sau đó, tầm nhìn về tương lai của chúng tôi khác nhau và không thể hợp nhất. Khi đó, ban lãnh đạo đứng về phía ông ấy. Ở tuổi 30, tôi phải ra đi. Những gì tôi theo đuổi cả đời đã biến mất, nó đã bị phá hủy.
Tôi không biết phải làm gì trong những tháng tiếp theo. Tôi cảm thấy như mình đã đánh rơi mất cây gậy trong cuộc chơi khi người ta vừa trao nó cho tôi. Tôi đã gặp David Packard và Bob Noyce, cố gắng xin lỗi vì đã làm mọi chuyện trở nên tồi tệ. Tôi còn nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Nhưng mọi thứ bắt đầu kéo tôi trở lại. Tôi vẫn yêu những gì tôi làm. Bước ngoặt tại Apple không thay đổi con người tôi. Tôi bị từ chối, nhưng tôi vẫn còn yêu. Vì thế tôi quyết định làm lại từ đầu.
Khi đó tôi đã không nhận ra, nhưng hóa ra bị sa thải lại là điều tốt nhất dành cho tôi. Sức ép duy trì sự thành công đã được thay thế bằng tinh thần nhẹ nhàng của người mới bắt đầu lại và không chắc về những gì sẽ diễn ra. Nó giải phóng tôi để bước vào giai đoạn sáng tạo nhất cuộc đời.
Trong năm năm tiếp theo, tôi thành lập NeXT và một công ty khác mang tên Pixar và phải lòng một người phụ nữ tuyệt vời, người trở thành vợ tôi sau này. Pixar tạo ra bộ phim từ đồ họa máy tính đầu tiên trên thế giới - Toy Story và hiện là xưởng phim hoạt hình thành công nhất toàn cầu. Apple mua lại NeXT, tôi trở lại và công nghệ tôi phát triển ở NeXT là trọng tâm trong cuộc phục hưng Apple. Tôi và vợ Laurene cũng có một cuộc sống gia đình tuyệt vời.
Steve Jobs tại NeXT sau khi bị Apple sa thải. Ảnh: AP.
Steve Jobs tại NeXT sau khi bị Apple sa thải. Ảnh: AP.
Tôi khá chắc chắn rằng những điều trên sẽ không xảy ra nếu tôi không bị Apple sa thải. Nó như một liều thuốc đắng và kinh khủng, nhưng bệnh nhân cần nó. Đôi khi cuộc đời sẽ giáng một viên gạch vào đầu bạn. Đừng mất niềm tin. Tôi hiểu thứ duy nhất khiến tôi vững vàng chính là niềm đam mê. Bạn phải tìm ra bạn yêu cái gì. Nó đúng cho công việc và cho cả những người thân yêu của bạn. Công việc chiếm phần lớn cuộc đời và cách duy nhất để thực sự hài lòng là làm những gì bạn tin nó sẽ trở nên tuyệt vời. Và cách duy nhất có công việc tuyệt vời là yêu những gì bạn làm. Nếu chưa nhận ra, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng dừng lại. Như mọi mối quan hệ trong cuộc đời, nó sẽ trở nên ngày càng tốt đẹp hơn qua từng năm.

Câu chuyện thứ ba là về cái chết.

Khi 17 tuổi, tôi đọc ở đâu đó rằng: "Nếu sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng, một ngày nào đó bạn sẽ đúng". Điều đó gây ấn tượng với tôi và 33 năm qua, tôi nhìn vào gương mỗi sáng và hỏi: "Nếu hôm nay là ngày cuối của cuộc đời mình, mình có muốn làm những gì định làm hôm nay không?". Nếu câu trả lời là "Không" kéo dài trong nhiều ngày, đó là lúc tôi biết tôi cần thay đổi.
Luôn nghĩ rằng mình sẽ sớm chết là công cụ quan trọng nhất giúp tôi tạo ra những quyết định lớn trong đời. Vì gần như mọi thứ, từ hy vọng, niềm tự hào, nỗi sợ hãi, tủi hộ hay thất bại, sẽ biến mất khi bạn phải đối mặt với cái chết, chỉ còn lại điều thực sự quan trọng với bạn. Nghĩ rằng mình sắp chết là cách tốt nhất tôi tránh rơi vào bẫy rằng tôi sẽ mất cái gì đó. Khi không còn gì nữa, chẳng có lý gì bạn không nghe theo lời mách bảo của trái tim.
Một năm trước, tôi biết mình bị ung thư. Tôi được chụp cắt lớp lúc 7h30 và nhìn thấy rõ khối u trong tuyến tụy. Tôi còn chẳng biết tuyến tụy là cái gì. Bác sĩ bảo tôi bệnh này không chữa được và tôi chỉ có thể sống thêm 3 đến 6 tháng nữa. Ông ấy khuyên tôi về nhà và sắp xếp lại công việc, cố gắng trò chuyện với bọn trẻ những điều mà tôi định nói với chúng trong 10 năm tới, nhưng giờ phải tâm sự trong vài tháng. Nói cách khác, hãy nói lời tạm biệt.
Tối hôm đó, tôi được kiểm tra sinh thiết. Họ đút một ống qua cổ họng tôi xuống dạ dày và ruột rồi đặt một cái kim vào tuyến tụy để lấy mẫu tế bào khối u. Tôi giữ thái độ bình thản, và vợ tôi, cũng có mặt lúc đó, kể với tôi rằng khi các bác sỹ xem các tế bào dưới kính hiển vi, họ đã reo lên khi phát hiện đây là trường hợp ung thư tuyến tụy hiếm hoi có thể chữa được bằng phẫu thuật. Tôi đã được phẫu thuật và bây giờ tôi đã khỏe lại.
Steve Jobs mất ngày 5/10. Ảnh: Yahoo News.
Steve Jobs mất ngày 5/10. Ảnh: Yahoo News.
Đó là lần gần nhất tôi đối mặt với cái chết. Tôi hy vọng lần tiếp theo sẽ là vài thập kỷ nữa. Không ai muốn chết. Ngay cả người mong được lên thiên đường cũng không muốn chết để tới đó. Nhưng cái chết là đích đến mà chúng ta đều phải tới. Không ai thoát được nó. Cái chết như là phát minh hay nhất của sự sống. Nó là tác nhân thay đổi cuộc sống. Nó loại bỏ sự cũ kỹ (người già) để mở đường cho cái mới (lớp trẻ). Các bạn chính là thế hệ trẻ, nhưng ngày nào đó sẽ già đi và rời bỏ cuộc sống. Xin lỗi vì đã nói thẳng nhưng điều đó là sự thật.
Thời gian của bạn không nhiều, đừng lãng phí bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng nghe những lời giáo điều, vì đó là suy nghĩ của người khác. Đừng để những quan điểm ồn ào lấn át tiếng nói bên trong bạn. Chúng biết bạn muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu.
Khi tôi còn trẻ, có một cuốn sách thú vị là The Whole Earth Catalog (Cẩm nang thế giới). Nó giống như một cuốn kinh thánh, kim chỉ nam của thế hệ tôi. Tác giả Steward Brand tạo ra nó vào thập niên 60, trước thời máy tính cá nhân. Nội dung sách được soạn bằng máy đánh chữ, bằng kéo và bằng máy ảnh polaroid. Nó như Google trên giấy vậy. Ở bìa sau của cuốn sách có in ảnh một con đường trong ánh bình minh, bên dưới là dòng chữ: "Sống khát khao. Sống dại khờ". Tôi luôn chúc điều đó cho chính mình. Hôm nay, các bạn tốt nghiệp và sắp bước vào cuộc đời mới, tôi cầu chúc điều đó cho các bạn.
Hãy luôn khao khát. Hãy luôn dại khờ".
Xem video bài phát biểu của Steve Jobs
Châu An dịch

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

Thế giới công nghệ biến đổi trong tay Steve Jobs

Ngài "phù thủy" của Apple đã qua đời ở tuổi 56. Song để nói về cách mà ông đã thay đổi diện mạo của thung lũng Silicon, cách thế giới tiêu dùng tương tác với công nghệ vào những ngày đầu tiên của kỷ nguyên kỹ thuật số và những ý tưởng cách tân đã thay đổi một lúc nhiều ngành công nghiệp như công nghệ thông tin, giải trí... vẫn còn là câu chuyện dài.

Ảnh minh họa: Apple

Bài viết Nhịp sống số giới thiệu đến bạn không phải để tiếp tục công việc ca tụng Steve Jobs, mà để nhìn lại cách mà con người huyền thoại này đã đứng dậy sau mỗi lần thất bại ra sao.

Năm 1985, khi công nghiệp máy tính cá nhân đang hứng chịu một thời gian dài thua lỗ cùng với những chỉ trích từ công luận về cá tính mạnh mẽ đến “đáng ghét” của Steve Jobs, ban quản trị công ty quyết định sa thải ông. Tuy vẫn được giữ ghế chủ tịch, song Steve không còn được tham gia vào bất cứ công việc nào của bộ phận phụ trách Macintosh.

Điều này đã giáng một đòn nặng vào Steve Jobs, song như ông đã tâm sự trước các tân sinh viên vừa tốt nghiệp tại Đại học Stanford năm 2005, nó lại là động lực để ông thành lập một đế chế mới cho riêng mình, đó là NeXT. Sản phẩm đầu tay của hãng, chiếc máy tính NeXT Cube, đã không thành công như mong đợi.

NeXT Cube - Ảnh minh họa: Internet

Tất cả nằm ở yếu tố giá cả, chiếc NeXT Cube đã được Steve Jobs chỉ định ở mức… 9.995 USD - quá đắt cho một workstation (máy trạm chuyên nghiệp) vào thời điểm bấy giờ. Các trường đại học khi đó có thể mua được một cấu hình tương đương từ DEC, HP và Sun với giá rẻ hơn rất nhiều. Chiếc NeXT Cube đã chết khi mới ra khỏi trứng, bất chấp một thiết kế công nghiệp tinh tế, giao diện người dùng nhanh và đi trước thời đại cùng một ổ cứng 250 MB, rất lớn vào thời bấy giờ.

Như một hậu quả không thể tránh khỏi, các cửa hàng máy tính - vốn trước đó kỳ vọng có thể bán được 15.000 đơn vị sản phẩm một năm - cuối cùng chỉ chứng kiến một con số èo uột 360 chiếc đến được tay khách hàng khi năm 1989 kết thúc. NeXT gần như phá sản, và như thể mọi thứ chưa đủ tệ với Jobs, một dự án đầu tư khác của ông là Pixar cũng đang chật vật để tồn tại.

Mọi thứ chỉ thay đổi đáng kể vào năm 1993, khi NeXT quyết định dừng mọi hoạt động sản xuất thiết bị phần cứng để tập trung cho mảng phần mềm. Như vậy, ngay cả sản phẩm hậu sinh của chiếc NeXT Cube là NeXTstation - vốn từng được Tim Berners-Lee dùng để phát minh ra Internet - cũng nhanh chóng kiếm được chỗ trong… viện bảo tàng. Song ngay cả khi đã có một quyết định táo bạo, NeXT vẫn không mấy thành công trong công việc tìm kiếm thêm thị phần.

Jobs vẫn bị xem là “kẻ vô hình”, cho đến khi Pixar quyết định “lên sàn” lần đầu tiên vào tháng 11-1995, sự kiện đã giúp Steve Jobs trở thành tỉ phú chỉ sau một đêm. Và đây chính là lúc Steve Jobs “tái xuất giang hồ” và là bắt đầu của chương vĩ đại nhất trong lịch sử ngành công nghệ Hoa Kỳ.

Sự trở về của nhà vua

Tháng 12-1996, Apple tuyên bố thâu tóm NeXT, đổi tên thành NeXT Software. Jobs liền quay lại đế chế cũ với tư cách “chuyên viên tư vấn”, có nhiệm vụ báo cáo trực tiếp đến chủ tịch và CEO của Apple khi đó là Gilbert Amelio. Đúng nửa năm sau, Amelio “khăn gói ra đi”, và thế chỗ là… Steve Jobs.

Steve Jobs trên bìa tạp chí Fortune chỉ ít lâu sau khi trở lại “ngai vàng” của Apple - Ảnh: Internet

Với mức lương tượng trưng chỉ 1 USD một năm, Steve Jobs quyết tâm làm một cuộc “thay máu” bên trong Apple. Ông khai tử mảng kinh doanh máy tính cầm tay Newton - vốn chỉ toàn thua và lỗ, và tận tay sắp xếp lại một loạt những dòng sản phẩm đang bị phân mảnh trầm trọng của Mac để biến chúng thành một hệ thống khoa học hướng thẳng đến giới tiêu dùng.

Nhưng đến đây lại mở ra một khó khăn mới: công nghệ được sử dụng trong máy Macintosh đã không còn sức để cạnh tranh với sản phẩm tương tự từ Microsoft. Windows 95 là một thành công không thể chối cãi vào thời điểm đó, mô phỏng khá nhiều tính năng từ Mac, và chỉ ít năm sau đó là Windows 98.

Chưa hết, những máy sử dụng hệ điều hành Windows còn được “trợ lực” bởi các vi xử lý Pentium mạnh mẽ. Trong khi đó, Apple chứng kiến cảnh sản phẩm của mình bị sao chép bởi quá nhiều hãng cạnh tranh, và điều này đang đánh mạnh vào doanh thu của công ty.

Nạn nhân đầu tiên là Dell. “Tôi chỉ còn nước đóng cửa mảng sản xuất máy trạm và máy chủ, sau đó trả tiền cho các cổ đông” – Michael Dell than vãn vào năm 1997.

Steve Jobs và một chiếc iMac, 1998 - Ảnh minh họa: Internet

Không nản chí, chỉ một năm sau sự trở về, Jobs trình làng chiếc iMac lịch sử, một máy tính tất-cả-trong-một với vỏ nhiều màu sắc, cùng một chiến dịch quảng cáo mang slogan ấn tượng “Think different” (tạm dịch: tư duy khác biệt), trong đó mang hình ảnh các cá nhân kiệt xuất như Albert Einstein và Jim Henson. Tất cả đã tạo ra thành công ngoài sức tưởng tượng cho cá nhân Steve Jobs lẫn Apple, và dĩ nhiên không thể không kể đến những thành quả chất xám của đội ngũ NeXT chính là hạt nhân để làm nên một hệ điều hành Mac OS X, cung cấp cho Apple một “cú hích” công nghệ thật sự, như khả năng đa nhiệm, môi trường làm việc cao cấp, cùng một giao diện vượt xa phiên bản ổn định nhất của hệ điều hành Unix khi đó.

Không ngủ quên trên thành công trước mắt, Steve Jobs không ngừng chấn chỉnh đội ngũ công ty. Ông sa thải 4 trong tổng số 5 thành viên cấp cao của Apple bằng những nhân viên cũ tại NeXT. Ông còn gửi email đến nhân viên, nghiêm cấm họ không được mang thú cưng đến văn phòng, và cấm hút thuốc ngay cả trong khu vực đậu xe. Và bất cứ ai, dù vô tình hay cố ý, để lộ thông tin nội bộ ra ngoài sẽ lập tức bị sa thải.

Thay đổi công nghiệp giải trí số

Năm 2001, Apple trình làng máy nghe nhạc iPod, tái định nghĩa hoàn toàn mọi thể loại thiết bị nghe nhạc cầm tay đang hiện diện trên thị trường lúc bấy giờ. Lập tức, Apple nắm trong tay 70% thị phần của thị trường máy nghe nhạc cầm tay.
iPod thế hệ đầu tiên của năm 2001, bên cạnh iPhone 3G (2008) - Ảnh minh họa: Internet

Hai năm sau, cửa hàng trực tuyến iTunes Store ra đời. Steve Jobs đã thuyết phục thành công các hãng thu âm cung cấp nhạc cho iTunes để bán với giá 99 xu Mỹ một bản nhạc. Đến nay, Apple vẫn giữ nguyên cương vị là hãng bán lẻ âm nhạc lớn nhất thế giới.

Steve Jobs trên bìa tạp chí Newsweek, “Tôi dùng iPod, vì thế tôi tồn tại” - Ảnh minh họa: Internet

Song Steve Jobs còn nổi tiếng hơn ở cách ông tiếp thị và bán ra những sản phẩm của mình, thông qua các chiến dịch quảng cáo tinh tế và thu hút tại chuỗi cửa hàng bán lẻ của riêng Apple. Và cũng chính tại đây, khái niệm “Apple” không còn là một thương hiệu công nghệ đơn thuần nữa, mà đã trở thành một “biểu tượng pop” đích thực.

Steve Jobs giới thiệu iTunes Store vào năm 2003 - Ảnh minh họa: The Guardian

Trong tất cả những thành công mang tính “cách mạng” đó, Steve Jobs từng miêu tả triết lý mà bản thân đã và đang áp dụng cho “Quả táo”: “công nghệ phải đi kèm với tính nghệ thuật”. Bằng cách này, ông đã biến Apple trở thành hãng công nghệ có giá trị lớn nhất hành tinh, với giá trị thị trường lên đến 350 tỉ USD, vượt qua cả gã khổng lồ Microsoft.

Sự mỉa mai, nếu có, ở đây là gì? Nếu Steve Jobs không bị đuổi khỏi chính công ty do ông gây dựng nên, có lẽ Apple đã chịu cùng một số phận với Dell, và thế giới công nghệ đã không có một “vị phù thủy” như ngày hôm nay.

Câu chuyện cổ phiếu Apple: từ 10 USD - 400 USD
Dưới đây là cách mà Steve Jobs đã “hô biến” giá trị cổ phiếu Apple từ mức 10 USD thành 400 USD, để giúp Apple trở thành hãng công nghệ giá trị nhất thế giới với giá trị thị trường 350 tỉ USD.
Cột đứng bên tay trái là giá trị cổ phiếu theo từng giai đoạn - Ảnh minh họa: CNN
2001: chiếc iPod có tốc độ tiêu thụ vẫn khá chậm, cho đến khi iTunes Store ra đời.
2003: iTunes Store trình làng, bán lẻ từng bài hát với giá 99 xu Mỹ.
2004: Steve Jobs bị chẩn đoán ung thư tuyến tụy, trải qua cuộc phẫu thuật đầu tiên.
2005: iPod Shuffle và Nano ra mắt, iTunes đạt mức 500 triệu lượt tải về.
2006: Apple kỷ niệm sinh nhật lần thứ 30. Lợi nhuận trong năm này đạt 2 tỉ USD.
2007: iPhone ra mắt, bán được 1 triệu đơn vị chỉ trong chưa đầy 3 tháng.
2008: Chiếc laptop siêu mỏng đầu tiên của thế giới: Macbook Air và phiên bản 3G của iPhone lên kệ.
2009: Steve Jobs trải qua ca phẫu thuật ghép gan. Tim Cook tạm thời thay ông tiếp quản công việc hằng ngày. Cổ phiếu Apple tụt giảm rõ rệt do những lo ngại từ giới đầu tư.
2010: Tablet iPad bán được 3 triệu chiếc chỉ trong 80 ngày. Còn iPhone 4 chỉ mất 3 ngày để xuất xưởng 1,7 triệu chiếc.
Đầu 2011: Steve Jobs lại phải dưỡng bệnh, song vẫn xuất hiện để giới thiệu chiếc iPad 2 và dịch vụ trực tuyến iCloud. Đây cũng là lúc cổ phiếu Apple đạt mức cao nhất.
 
Theo Tuổi trẻ

Những bài học lớn qua triết lý của Steve Jobs

Một đứa trẻ bị bỏ rơi. Một kẻ bỏ học. Một giám đốc từng bị sa thải. Một doanh nhân thất bại. Steve Jobs đã trải qua nhiều năm tháng sóng gió trước khi ngự trên đỉnh cao của thế giới.

Trên hành trình thay đổi thế giới điện toán và di động của mình, cựu CEO Apple nhiều lần gặp thất bại, nhưng với ông, có vấp ngã mới có thành công. "Tôi chính là người duy nhất tôi từng biết đã mất một phần tư tỷ dollar trong một năm. Đó là cách tôi xây dựng tính cách", Jobs nhận xét về bản thân và được trích đăng trong cuốn Apple Confidential 2.0 (2004).



Steve Jobs nổi tiếng với những câu nói bất hủ. Ảnh: Wired.

Giống như hai thiên tài khác của thế giới, Bill Gates và Mark Zuckerberg, Jobs bỏ học giữa chừng. Chàng trai 17 tuổi khi ấy thiếu định hướng vào đời. "Tôi không có ý niệm muốn làm gì trong tương lai và cũng không hiểu trường học sẽ giúp tôi xác định lối đi thế nào. Ở đó, tôi tiêu hết số tiền mà bố mẹ dành dụm cả đời. Vì thế tôi quyết định nghỉ học với niềm tin rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi", Jobs nói trong bài phát biểu tại Đại học Stanford năm 2005.

Bài học ở đây không phải khuyến khích thanh thiếu niên nghỉ học mà là họ cần biết họ muốn gì, đam mê điều gì và theo đuổi niềm đam mê đó như thế nào. Tuy quyết định bỏ học, Jobs vẫn đăng ký tham gia một khóa học viết chữ đẹp, nhờ vậy ông mới có thể kết nối những kinh nghiệm đó vào các sản phẩm sau này. "Một phần khiến Macintosh tuyệt vời là những người làm ra nó từng là nhạc sĩ, nhà thơ, nghệ sĩ, nhà động vật học và cả nhà sử học nhưng giờ lại trở thành những chuyên gia máy tính hàng đầu thế giới", Jobs lý giải về thành công của Mac. Một nghiên cứu của Đại học Harvard (Mỹ) cũng chỉ ra rằng sự sáng tạo, mới mẻ không tự nhiên sinh ra mà đòi hỏi khả năng huy động, móc nối một cách vô hình nhiều kinh nghiệm trước đó.

Nếu Bill Gates là một thiên tài kinh doanh đi làm phần mềm thì Steve Jobs là một nghệ sĩ đi làm máy tính. Ông có thiên hướng hippy nổi loạn nhưng luôn kiên định trên con đường thay đổi thế giới. Năm 1983, ông lôi kéo John Sculley, khi đó là giám đốc điều hành hãng Pepsi, về đầu quân cho Apple bằng câu hỏi nổi tiếng: "Anh muốn cả đời đi bán thứ nước ngọt có gas ấy hay muốn có cơ hội để thay đổi thế giới?". Thế nhưng một năm sau, chính Sculley đã khiến Jobs bị Apple sa thải vì bất đồng quan điểm trước khi hãng này mời ông trở về vào năm 1997.


Một quảng cáo của Apple
Chỉ một thời gian ngắn sau khi trở lại, tinh thần và triết lý của CEO trứ danh này đã được thể hiện qua đoạn quảng cáo kinh điển Think Different (Nghĩ khác) của Apple. Clip đó nhắc đến những cái tên như Albert Einstein, Bob Dylan, Martin Luther King, Thomas Edison, John Lennon, Pablo Picasso... với lời nhận xét: "Họ điên khùng. Nổi loạn. Chuyên gây rắc rối. Họ giống như nồi tròn vung méo và nhìn mọi thứ khác lẽ thông thường. Họ ghét nguyên tắc và làm đảo lộn hiện trạng. Bạn có thể bất đồng với họ, vinh danh hay căm thù họ. Nhưng bạn không thể không chú ý đến họ. Bởi họ thay đổi thế giới và đưa nhân loại tiến lên phía trước. Trong khi họ bị coi là những kẻ điên, chúng tôi lại thấy ở đó những thiên tài. Bởi họ đủ điên để nghĩ mình có thể thay đổi thế giới".
Quảng cáo đó đánh dấu sự trở lại của Jobs và mở ra chương mới đầy huy hoàng cho Apple. Jobs thực sự biết cách làm thay đổi mọi thứ. Apple không tạo ra thị trường mới, họ "định hình" lại chúng. iPod và iPhone xuất hiện khi máy nghe nhạc và điện thoại đã thịnh hành trên khắp thế giới. Bill Gates nói về máy tính bảng từ năm 2001 trong khi mãi đến năm 2010, Apple mới giới thiệu iPad. Nhưng họ vẫn thành công hơn bất cứ công ty điện tử tiêu dùng nào trên toàn cầu. Vậy bí quyết của Jobs là gì? Trong cuộc phỏng vấn với BusinessWeek (5/1998), ông chia sẻ: "Một trong những câu thần chú của tôi là: Trọng tâm và Đơn giản. Hãy biến những khái niệm phức tạp thành những thứ dễ hiểu. Tạo ra cái gì đó đơn giản còn khó hơn nhiều so với việc làm nó trở nên phức tạp. Nhưng khi làm được, bạn có thể dời non lấp bể".

Steve Jobs không chỉ có tầm nhìn về công nghệ mà còn có tầm nhìn trong thiết kế. Điều đó gói gọn trong triết lý xây dựng sản phẩm của ông: "Trong rất nhiều trường hợp, người dùng không biết họ muốn gì cho đến khi bạn chỉ cho họ thấy".

Với niềm đam mê và khát khao thay đổi, tiền bạc không phải thứ ông hướng đến. Jobs không nhận bất cứ khoản tiền thưởng, phụ cấp hay cổ phiếu nào trong năm 2010 trừ mức lương tượng trưng 1 USD. Ông nắm trong tay 5,5 triệu cổ phiếu Apple nhưng cũng chưa bao giờ bán chúng từ khi trở lại công ty năm 1997. "Trở thành người giàu nhất nhưng như đang sống trong nghĩa địa chẳng có ý nghĩa gì với tôi. Mỗi tối trước khi đi ngủ và thấy rằng mình vừa làm được điều gì đó tuyệt vời mới thực sự quan trọng", báo Wall Street Journal trích dẫn câu nói của ông vào tháng 5/1993. "Nếu làm được một điều gì đó thú vị, hãy đứng dậy và tiếp tục làm những thứ khác tuyệt vời hơn thế nữa, thay vì ngồi một chỗ tự mãn và gặm nhấm chiến thắng".

"Nếu đã làm được thứ gì đó tuyệt vời, đừng dừng lại".
Tiếc rằng, thiên tài thường đoản mệnh. Steve Jobs qua đời ngày 5/10 sau bảy năm chống chọi với căn bệnh ung thư tuyến tụy, bỏ lại nhiều kế hoạch dang dở. Ông hiểu sự khắc nghiệt của thời gian nên đã khuyên các sinh viên tại Đại học Stanford rằng: "Thời gian của bạn không nhiều, đừng lãng phí bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng nghe lời giáo điều, vì đó là suy nghĩ của người khác. Đừng để những quan điểm ồn ào lấn át tiếng nói bên trong bạn. Hãy biết bạn muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu".

Nhưng bài học quan trọng nhất mà Steve Jobs luôn nhắc nhở chính mình là: "Sống khát khao. Sống dại khờ" (Stay Hungry, Stay Foolish) bởi như thế, con người mới có thể đi đến tận cùng của sự đam mê, sáng tạo và thay đổi.
Theo Vnexpress

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011

Tìm hiểu ISO trên máy ảnh


Phần lớn máy ảnh hiện đều hỗ trợ khá nhiều giá trị ISO, trong đó phổ biến nhất là dải ISO từ 100 đến 800. ISO càng cao, cảm biến càng nhạy với ánh sáng.

canon news
Hai ảnh chụp cùng một đối tượng với thiết lập ISO 100 (trái) và ISO 3.200 (phải). ISO càng thấp, ảnh càng đỡ bị nhiễu hạt và có dải tương phản rộng. Ảnh: Digital Photography School.
Tốc độ phim (Film speed) là thước đo độ nhạy của một tấm phim ảnh với cường độ ánh sáng môi trường. Các tiêu chuẩn quốc tế hiện hành sử dụng chuẩn ISO để biểu thị độ nhạy phim thay cho chuẩn GOST từng được Liên Xô áp dụng cho các thiết bị quang học của mình trước năm 1987. Ba chuẩn ISO 5800:1987, ISO 6:1993 và ISO 2240:2003 sẽ được dùng lần lượt cho phim màu âm bản, phim đen trắng âm bản và phim màu đảo ngược. Chỉ số ISO càng nhỏ thì độ nhạy sáng của phim càng thấp nhưng tấm ảnh bạn thu được sẽ đỡ bị nhiễu và thể hiện được nhiều chi tiết hơn.
canon news
Bảng giá trị tương phản động của Canon 1D Mark II khi tăng dần ISO. ISO dao động trong khoảng 50 - 400 thường cho ra những bức ảnh có độ tương phản lý tưởng ứng với khả năng thể hiện dải màu tốt nhất của cảm biến. Ảnh: Wiki.
Trong các thiết bị thu hình kỹ thuật số, ISO dùng để chỉ độ nhạy sáng của cảm biến hình ảnh (hay còn gọi là cảm quang). Tương tự nguyên tắc áp dụng cho phim ảnh, thiết lập ISO càng thấp thì cảm biến càng kém nhạy với ánh sáng môi trường, tức là bức ảnh xuất ra sẽ càng tối nếu đặt cùng một tốc độ màn trập. Bù lại, bức ảnh này sẽ mịn hạt và ít xuất hiện những chi tiết giả số. Sự phát triển của kỹ thuật sản xuất linh kiện điện tử và các thuật toán xử lý dữ liệu đi kèm đã giúp nâng độ nhạy sáng ISO trên máy ảnh lên tới con số 102.400 (Nikon D3s, Canon 1D Mark IV), gấp 32 lần độ nhạy sáng cao nhất của phim ảnh (Kodak T-Max 3.200). Lưu ý rằng, giá trị ISO cũng ảnh hưởng đến độ tương phản động trên ảnh. ISO dao động trong khoảng 50 - 400 thường cho ra những bức ảnh có độ tương phản lý tưởng ứng với khả năng thể hiện dải màu tốt nhất của cảm biến.
Thông số phơi sáng (tính bằng giây) và nhạy sáng (tính bằng ISO) luôn là hai vấn đề gây nhiều phiền nhiễu nhất đối với người cầm máy, đặc biệt là những người mới bắt đầu. Phần lớn máy ảnh kỹ thuật số trên thị trường hiện nay đều hỗ trợ khá nhiều giá trị ISO, trong đó phổ biến nhất là dải ISO từ 100 đến 800. ISO càng cao, cảm biến càng nhạy với ánh sáng. Do đó, thời gian mở cửa trập sẽ càng nhanh, giúp bắt được chuyển động nhanh hoặc tránh nhòe ảnh do sự lung lắc của thân máy. Một số kỹ thuật nhiếp ảnh đặc biệt như chụp chậm, phơi đêm và đồng bộ chậm flash lại yêu cầu thời gian mở cửa trập khá lâu (1/20 cho đến hàng chục giây). Để đảm bảo bức ảnh không bị thừa sáng quá mức, bắt buộc bạn phải hạ thấp giá trị ISO và/hoặc khép sâu khẩu độ F-stop.
canon news
Những tình huống chụp khác nhau đòi hỏi người chụp linh hoạt trong việc điều chỉnh các thông số, đặc biệt là giá trị nhạy sáng ISO. Ảnh: Nguyễn Tiến Hòa
ISO 100 thường được coi là giá trị nhạy sáng mặc định (normal) để giúp bạn có được một bức ảnh chuẩn nhất với một lượng không đáng kể nhiễu hạt.
Khi thiết lập ISO, luôn phải đặt ra bốn câu hỏi trong đầu:

1. Ánh sáng - đối tượng đã đủ sáng chưa?
2. Nhiễu - bạn muốn một bức ảnh không có nhiễu hay hơi nhiễu một chút để tăng tính nghệ thuật?
3. Chân máy - có cần sử dụng chân máy hay không?
4. Đối tượng chuyển động - đối tượng của bạn đang chuyển động hay đứng yên?
Với những tình huống chụp ngoài trời và chân dung đủ sáng, thông thường, nên đặt ISO 100 hoặc 200. Nếu thời điểm chụp là lúc trời âm u sắp mưa hoặc sáng sớm mà bạn lại không có chân máy, hãy đẩy ISO lên cao một chút (khoảng 400 đến 800). Một số tình huống bắt buộc phải thiết lập giá trị nhạy sáng ISO ở mức cao nhất có thể như nhiếp ảnh thể thao trong nhà, rạp hát, nhà thờ, phòng trưng bày nghệ thuật, những nơi không cho phép sử dụng đèn flash hoặc flash không có tác dụng rõ rệt.
Trần Hạ

Tự học chụp ảnh - Các nguyên tắc cơ bản


Ở bài này, người học sẽ học một số nguyên tắc cơ bản nhất của nhiếp ảnh và cách tận dụng những chế độ mặc cảnh thông dụng để chụp ảnh.

Chuẩn bị
Thiết bị: Bất cứ máy ảnh du lịch nào.
Mục tiêu: Nắm được những nguyên tắc cơ bản của nhiếp ảnh để giúp chụp những bức ảnh đẹp cũng như tận dụng được các chức năng mặc cảnh của máy ảnh.
Thời gian cần thiết: 20 phút.
Các nguyên tắc cơ bản
Nguyên tắc phần ba.
canon news
Một số máy ảnh tích hợp sẵn đường lưới căn khung. Bạn chỉ việc bật lên bằng cách bấm nút DISPLAY hoặc DISP liên tục đến khi các đường này xuất hiện. Nếu không bạn phải xem thêm ở sách hướng dẫn. Ảnh: Cnet.
Đây là nguyên tắc cơ bản và nguyên thủy nhất của nhiếp ảnh, vốn bắt nguồn từ các họa sĩ của những năm 1797. Nguyên tắc này thực ra rất đơn giản, đó là chia cảnh thành 9 vùng bằng nhau với hai đường dọc, hai đường ngang (như hình trên). Sau đó người chụp chỉ việc đặt đối tượng chụp vào bất kỳ điểm giao nhau nào (4 điểm). Việc này nhằm tạo sự hợp lý về bố cục thay vì đặt cân đối trong khuôn hình.
Căn khung
canon news
Cảnh sẽ trở nên đẹp hơn nếu bạn sử dụng kỹ thuật tạo khung cho ảnh. Ảnh: Cnet.
Đôi khi một cảnh sẽ trở nên đẹp hơn nếu bạn sử dụng kỹ thuật tạo khung cho ảnh. Chụp qua nan hoa bánh xe đạp hoặc sử dụng các cành lá phía trên, dưới hoặc hai bên làm khung che bớt những cảnh xung quanh, cảnh ở giữa khung trông sẽ nổi bật hơn và sẽ thu hút được sự chú ý của người xem hơn.

Phối cảnh
canon news
Cố gắng thử nhiều góc độ để tìm góc đạt phối cảnh ấn tượng nhất. Đặt máy ảnh xuống đất rồi hất lên hoặc giơ thẳng máy lên trời sẽ tạo một cách nhìn thú vị hơn là để máy ngang tầm mắt như thông thường. Ảnh: Cnet.
Sử dụng các đường nét để tạo cho ảnh có một độ sâu nhất định. Ví dụ khi chụp một tòa nhà từ dưới chân hất lên, bức ảnh sẽ tạo nên một cảm giác tòa nhà này cao hơn bình thường. Hoặc bạn cũng có thể dùng các đường nét để dẫn hướng người xem tới phần chính của đối tượng chụp. Với những cảnh kiểu này, bạn nên sử dụng tiêu cự rộng nhất có thể của máy để ảnh bao quát được nhiều đối tượng.
Bản mẫu (Patterns)
canon news
Nên sử dụng những mẫu đơn giản cho khung hình không quá rối rắm, gây mất tập trung cho người xem. Ảnh: Cnet.
Hãy tìm mẫu với các đối tượng lặp đi lặp lại trong khung cảnh và đưa nó vào khung hình. Nếu ít, bạn có thể zoom lại gần để nó chiếm phần lớn khung hình và loại bỏ được các đối tượng gây mất tập trung. Như bức hình trên, người chụp đã zoom lại gần bức tường chắn trước khu nhà cao tầng với các lỗ gạch để tạo nên một mẫu nền rất thú vị.
Các chế độ mặc cảnh cơ bản
Các chế độ mặc cảnh trên máy của bạn có thể giúp cải thiện chất lượng chụp ảnh nếu biết sử dụng đúng nơi đúng chỗ. Dù tự động, nhưng các chế độ này vẫn cần thêm một chút điều chỉnh từ người chụp thì mới phát huy được hết tính năng.

Chế độ chân dung (Portrait)
canon news
Ảnh chụp bằng chế độ Portrait. Ảnh: Shawn Low/Cnet.
Một số người chụp thích để phía hậu cảnh mờ để nhấn mạnh hơn vào đối tượng. Thông thường, chế độ nhận diện khuôn mặt sẽ tự động canh nét vào mặt người chụp và chọn độ mở thích hợp (độ mở lớn) để tạo một ảnh chân dung nổi hơn trên nền hậu cảnh.
Chế độ phong cảnh (Landscape)
canon news
Chụp bằng chế độ Landscape. Ảnh: Shawn Low/Cnet.
Chế độ phong cảnh khá hữu dụng cho việc chụp cảnh thông thường bởi ở chế độ này, tông màu lục và màu lam sẽ được kích lên để bức ảnh trông rực rỡ hơn. Máy ảnh ở chế độ này cũng sẽ lựa chọn độ mở thích hợp sao cho toàn bộ khung cảnh đều được nét.
Chế độ chụp bãi biển/tuyết (Snow/Beach)
canon news
Chụp bằng chế độ Snow/Beach. Ảnh: Chee-onn Leong/Cnet.
Máy ảnh sẽ tự giảm phơi sáng để tránh hiện tượng cháy sáng do độ sáng chênh lệch giữa tuyết hoặc nước biển so với cảnh vật xung quanh. Vì thế, ảnh sẽ trông hơi tối hơn để có thể thể hiện các chi tiết vùng sáng rõ hơn.
Chế độ chụp đêm (Night mode)
canon news
Chụp bằng chế độ Night Mode. Ảnh: Eugene Barzakovsky / Cnet.
Chế độ chụp đêm là dễ bị "bẫy" nhất. Thông thường, nhiều người phàn nàn rằng ảnh chụp ở chế độ này thường bị rung, mờ. Vấn đề chủ yếu do người dùng cầm máy không đủ chắc. Nên nếu không có chân máy, bạn cần đặt máy ở một mặt phẳng vững chắc để tránh rung tối đa chứ không nên cầm tay.
Nguyễn H

Tự học chụp ảnh - Tìm hiểu về máy ảnh


Chuyên đề hướng dẫn chụp ảnh cho những người mới sử dụng máy của Số Hóa được bắt đầu với máy ảnh compact. Bài đầu tiên là những hướng dẫn cơ bản nhất về máy ảnh.

Máy ảnh số du lịch (dạng ngắm-chụp) ngày càng phổ biến với mức giá hầu như ai cũng có thể sở hữu một chiếc. Mặc dù đã được thiết kế tự động tối ưu để người dùng chỉ việc ngắm là chụp, đúng như tên gọi của sản phẩm, nhưng để có được những bức ảnh đẹp, một chút kiến thức về máy ảnh và nhiếp ảnh là điều cần thiết. Tạp chí công nghệ Cnet đã thiết kế một khóa học với những bài học ngắn gọn và dễ hiểu cho những người mới bắt đầu làm quen với máy ảnh, giúp họ có thể nhanh chóng nắm vững những vấn đề kỹ thuật cơ bản trong một thời gian ngắn ngủi.
Yêu cầu chuẩn bị
- Thiết bị: Máy ảnh ngắm - chụp.
- Mục tiêu: Học về các bộ phận chủ yếu của máy ảnh và làm quen về cách bố trí các nút chức năng trên một máy ảnh thông thường, giúp người học nắm vững nút nào dùng để làm gì.
- Thời gian nắm bắt: Khoảng 15 phút.
Trước khi học về nhiếp ảnh, điều đầu tiên cần biết là hiểu máy ảnh của mình, hiểu chức năng của từng nút bấm, biết khi nào sử dụng chúng để có được bức hình mong muốn. Bài này sẽ chỉ trình bày những chức năng cơ bản nhất của một chiếc máy ảnh. Mỗi máy ảnh gồm 13 bộ phận chính. Nếu máy ảnh bạn đang sở hữu không có đủ hoặc có nhiều hơn 13 bộ phận này, bạn cần đọc thêm về chức năng của chúng trong sách hướng dẫn sử dụng máy ảnh của mình.
canon news
Máy ảnh compact có 13 bộ phận chính. Ảnh: Cnet.
1. Đèn flash tích hợp trên thân máy giúp chiếu sáng đối tượng trong điều kiện chụp tối. Đèn có thể được cài đặt để chớp tự động (chỉ chớp khi cần thiết), chớp cưỡng bức (luôn chớp) hay tắt.
2. Đèn hỗ trợ lấy nét chỉ bật khi điều kiện ánh sáng môi trường chụp không đủ cho máy ảnh lấy nét. Một số máy ảnh cho phép bạn tắt tính năng này để tránh làm đối tượng mất tập trung.
3. Ống kính thu cảnh vật (ánh sáng) để hiển thị trên cảm biến. Một số ống kính máy ảnh được thiết kế dạng thò thụt khi bật/tắt máy, trong khi một số khác lại thiết kế ống kính trong lòng máy ảnh (không thò thụt ra ngoài).
canon news
Phần lớn màn hình LCD trên máy compact sẽ khoảng 2,5 tới 3,5 inch. Ảnh: Cnet.
4. Vòng chế độ cho phép chuyển đổi giữa các chế độ chụp khác nhau. Ngoài các chức năng mặc cảnh, hầu hết máy ảnh đều có chế độ P và chế độ A. Ở chế độ P (Program), máy sẽ tính toán các thông số phơi sáng, còn lại cho phép người chụp chỉnh một số thông số như đèn flash, ISO, cân bằng trắng. Còn chế độ A (Auto) là tự động hoàn toàn, máy sẽ lo tất cả các thông số liên quan, việc của người dùng chỉ là ngắm và bấm máy.
5. Màn hình LCD phía sau là nơi người chụp dùng để căn khung hình khi chụp cũng như xem lại ảnh vừa chụp. Có nhiều kích cỡ màn hình LCD khác nhau, từ 2,5 inch tới 3,5 inch tùy máy. Hầu hết thường có độ phân giải từ 230.000 điểm ảnh, nhưng ở một số máy ảnh cao cấp hơn, độ phân giải có thể lên đến 920.000 pixel. Màn LCD có thể cố định ở thân máy, có thể ở dạng lật xoay, hoặc có thể chỉ lật dùng trong các trường hợp chụp hất lên hoặc chúc xuống.
6. Phím điều hướng thường ở phía sau máy dùng để duyệt qua menu và các lựa chọn. Xung quanh sẽ có một nút hiển thị thông tin trên màn LCD (thường có tên DISPLAY) và nút xem lại hình vừa chụp (ký hiệu là hình tam giác). Các chức năng truy cập nhanh cũng được hiển thị bằng biểu tượng in trên nút điều hướng. Lưu ý, mỗi máy ảnh khác nhau sẽ có cách sắp xếp khác nhau.
canon news
Các nút chức năng ở rìa trên máy ảnh. Ảnh: Cnet.
7. Nút chụp ảnh có hai chức năng là lấy nét và chụp. Nếu bạn nháy nhẹ nút chụp, máy ảnh sẽ điều chỉnh ống kính để lấy nét, nếu bạn nhấn mạnh, máy sẽ chụp.
8. Nút điều chỉnh zoom dùng để thay đổi tiêu cự giữa góc rộng và tele thường được bố trí thành một vòng bao quanh nút chụp ảnh. Có những máy lại chọn kiểu thanh bấm hai nút hai đầu ở phía sau.
9. Nút công tắc nguồn dùng để bật/tắt máy ảnh.
canon news
Nắp che pin dưới đáy máy. Ảnh: Cnet.
10. Nắp che pin thường ở dưới đáy và thường được mở kiểu kéo trượt hoặc gạt lẫy để lắp pin và thẻ nhớ.
11. Lỗ lắp chân máy được đặt phía dưới đáy máy, cạnh nắp che pin.
canon news
Các cổng kết nối bên sườn máy. Ảnh: Cnet.
12. Bên sườn máy ảnh thường là các cổng kết nối để nối máy ảnh với máy tính hoặc màn hình ngoài. Cáp cho các cổng này thường được đi kèm máy (cáp USB, cáp AV) hoặc có thể phải mua rời (cáp HDMI).
13. Lỗ xỏ quai đeo máy ảnh.
Trên đây là một số bộ phận cơ bản của một máy ảnh số du lịch thông dụng.
Bài tới sẽ về các kỹ thuật căn khung và tìm hiểu các chế độ mặc cảnh trên máy ảnh.

 
Nguyễn Hà